Bạn nhìn ra ngoài của sổ nhà bạn mỗi tối sau khi ăn, nhìn chằm chằm vào nhà hàng xóm bên kia đường. Bạn thèm muốn những chiếc xe hơi họ lái, bãi cỏ được cắt tỉa hàng tuần của họ, và thậm chí cả những kỳ nghỉ hình như họ đi tới mấy lần trong năm.
Suy cho cùng, bạn và họ sống chung một xóm, con cái đi học cùng trường, và lương của họ chẳng nhiều hơn bạn là bao.
Có nhiều nguyên nhân khiến hàng xóm của chúng ta có thể mua được thật nhiều thứ mà chúng ta muốn có nhưng lại chẳng thể nào dám phung phí:
Nhận thức là tất cả
Nhận thức của bạn có thể chỉ phiến diện. Bạn thấy những chiếc xe bạn yêu thích chạy trên đường, và gần như cảm nhận được bãi cỏ được cắt tỉa nơi đầu ngón chân. Bạn nhìn đoàn công nhân vào ra các dự án tu sứa hấp dẫn đang diễn ra bên trong. Tuy nhiên, chẳng có điều nào trong số đó chứng tỏ hàng xóm của bạn giàu có hơn bạn. Chỉ vì bạn thấy họ có vẻ giàu có, không có nghĩa là họ nhu vậy.
Bạn chỉ có thể nhìn thấy bề mặt của sự tiêu pha của họ, đồng nghĩa với việc bạn không hề biết chuyện gì đang diễn ra bên dưới.
Phân bổ là cần thiết
Trong lúc bạn lựa chọn tiếp tục để dành tiền cho chuyện học hành của con cái, và để sau này về hưu, thi hàng xóm của bạn lại chi sô tiền mà họ tin rằng là các khoản dôi ra cho xe cộ và nhà cửa. Họ có thể đang đưa ra lựa chọn nông cạn là tiêu tiền vào những thứ người ta có thể trông thấy, trong khi bạn lại chi tiền cho cuộc sống mà bạn muốn sống, cả cho hôm nay lẫn mai này. Bạn chọn việc trang trải được để thảnh thoi đầu óc.
Đó là cách hàng xóm của bạn phân bổ thu nhập của họ để làm ra vẻ họ giàu có hơn thực tế.
Đặc quyền cũng quan trọng
Dù lương bổng hàng xóm của bạn có thể nhiều hơn bạn chút đỉnh, nhưng vẫn chưa đủ để lý giải bước nhảy vọt trong chi tiêu. Tuy nhiên, các khoản phúc lợi phụ lại có thể nới rộng khoảng cách ra rất nhiều. Được hưởng các đặc quyền như xe, điện thoại, máy tính xãch tay, và nhiều thứ khác cho phép họ dễ dàng vung tiền vào các thú vui.
