Đua đòi là khó tránh
Nghiên cứu về hạnh phúc cho thấy khi xãc định mức độ hạnh phúc của mình, người ta coi trọng việc so với người khác mình có được bao nhiêu, hơn là mình có được bao nhiêu theo giá trị tuyệt đối. Một lần nữa, giả định là các nhu cầu cơ bản đã được thỏa mân. Mặc dù người giàu cảm thây hạnh phúc hơn những người nghèo cùng nước, nhưng người giàu ở đất nước giàu có không cảm thấy hạnh phúc hơn người giàu ở một đất nước nghèo khó, dù tính theo giá trị tuyệt đối thì họ giàu có hơn.
Do đó, chúng ta có khuynh hướng cảm thây hạnh phúc một khi các nhu câu cơ bản của chúng ta được thỏa mãn và chúng ta có nhiều hơn những người xung quanh.
Điều này có nghĩa là chuyện cố bắt kịp người khác có thể sẽ trở nên tiêu cực nếu chúng ta để nó đi quá xa, nhưng đó cũng là một phân bản tính con người khi muốn cảm thấy được bình đàng, ít nhất là về mặt tài chính, với những người xung quanh.Tuy nhiên, chúng ta không nên để bản thân vướng vào việc cạnh tranh các dấu hiệu bé ngoài kiểu “tôi có nhiều hơn anh” với hàng xóm, vốn thật sự không có ý nghĩa, bởi vì nhà lớn, xe đẹp và một chuyến đi nghỉ đắtđỏ có khi chỉ hàm nghĩa là người đó đang nợ ngập đầu, chứchẳngphải đang “sung túc”.
Điều rút ra quan trọng nhất từ bài diễn thuyết của Bernanke là tầm quan trọng của việc đứng ngoài cuộc đua không có điểm dùng. Thì đúng, bạn cần phải làm việc chăm chỉ, có trình độ học vấn cần thiết để được một công việc tốt và làm việc lâu dài và chăm chỉ đủ để đến được vị trí có thể dễ dàng thỏa mãn các nhu cầu cơ bản của mình.
Những nhu cầu cơ bản là gì? Trong xã hội tiến bộ nhu cầu cơ bản không còn là những nhu cầu hết sức sơ đẳng nữa. Người ta mong có thể chu cấp cho một gia đình gồm 4-5 người chỗ ở đầy đủ, quần áo mới, nhiều thức ăn, chăm sóc sức khỏe và giáo dục, đồng thời còn để dành được tiền về hưu. Đây không phải là điều dễ làm.“Thỏa mãn các nhu cầu cơ bản” đòi hỏi nỗ lực và cống hiến, nhưng một khi nhũng nhu cầu cơ bản đó được thỏa mãn, hãy nhìn lại cuộc sống và các lựa chọn nghề nghiệp của bạn thật kỹ. Cân bằng công việc-cuộc sống rất quan trọng. Chẳng nghĩa lý gì nếu bạn tự giết bản thân, về mặt tinh thần lẫn thể chất, khi làm việc 40 giờ một tuần suốt 40 năm với một công việc mà bạn chán ghét và chí sống thật vào dịp cuối tuần. Bạn có thể tìm được công việc mình thật sự yêu thích hay không? Bạn có thể bắt đầu việc kinh doanh của riêng mình hay không? Bạn có thể làm việc ít giờ hơn, chấp nhận giám lương nhưng cải thiện chất lượng cuộc sống của mình hay không?
